Thơ: Huệ Tri

Tôi rất vui khi được sư cô gởi tập thơ Nắng Lưng Đồi cho đọc và nhờ viết lời giới thiệu. Tôi đọc một mạch hết tập thơ rồi đọc đi đọc lại từng bài mà lần nào cũng thấy vui. Và cuối cùng tôi nhận ra một điều là mình không cần phải giới thiệu gì cả bởi vì tất cả đều được sư cô diễn bày một cách rõ ràng qua từng câu chữ. Mời các bạn cùng tôi dạo bước qua từng trang thơ và thưởng thức những lời thơ mộc mạc, chân tình và tha thiết của sư cô để hiểu được tâm hồn người làm thơ, và để bắt nhịp cùng người thơ. Còn thì giờ để đọc thơ, nghe thơ thì cuộc sống còn nhẹ nhàng thanh cao. Chúc các bạn có những giây phút hạnh phúc, an vui và lắng đọng bên tập thơ Nắng Lưng Đồi.
Sc Hội Nghiêm
Thầy – Mối tình tri kỷ
Con mơ nắm tay Thầy
Đi trên đồi nắng ấm
Hương mùa Thu thật lắng
Không rộn ràng như Xuân
Con mơ bước cùng Thầy
Đi qua đời biến động
Bước chân Thầy cẩn trọng
Bên Thầy con thong dong
Con theo hướng của Thầy
Đi về phía biển rộng
Bao dung và chấp nhận
Lòng không để chông chênh
Niềm tin con từ đó
Vững như bước chân Thầy
Con vui cùng huynh đệ
An vui giữa Ngộ – Mê
Trăng và ẩn sĩ
*Trăng khuya mở lối rong chơi
Người còn ngồi đó không lời… lặng yên!
*Bốn bề đẹp đến nao lòng
Trăng và ẩn sĩ vốn không ngoại trừ.
*Lòng không gợn chút mây non
Vầng trăng ngày cũ vẫn còn uy nghiêm.
*Núi đồi đêm khuya vắng
Ánh trăng chiếu dịu dàng
ẩn sĩ ngồi thinh lặng
bỗng một tiếng cười vang.
*Vầng trăng nghiêng nét nhỏ
Muôn sao sáng lung linh
Bước chân khuya lặng lẽ
Huyền diệu một bức tranh.
Xin chào các cô
Ôi cô đơn cô độc
Cô quạnh lẫn cô liêu
Vì sao trong một chiều
Nhiều cô buồn đến vậy?
Hãy chỉ cho tôi thấy
Đám mây trắng trên cao
Tự do chơi cùng gió
Hát khúc hát tự hào
Hãy để cho tôi nghe
Lời sóng vỗ dạt dào
Sóng đùa bờ cát trắng
Niềm kiêu hãnh dâng cao
Hãy để tôi được chạm
Sâu thẳm của niềm đau
Tôi dang tay ôm lấy
Với tất cả ngọt ngào
Chiều nay tôi sẽ khóc
Cho mềm trái tim yêu
Cho hồn tôi thổn thức
Sẽ thanh thản hơn nhiều
Và cô đơn cô độc
Cô quạnh lẫn cô liêu
Không làm tôi chùn bước
Giữa muôn vạn đông chiều.
Vọng thu
Chắc bây giờ ở Waldbröl
Mùa thu đã chín lá phô đỏ vàng
Nhớ mùa thu ấy thênh thang
Đường thu huynh đệ dàn hàng rong chơi
Nhớ thu thu đã xa rồi
Nhớ người người cũng xa xôi dặm đường
Mình ta trở lại quê hương
Những người năm ấy bốn phương xa vời
Năm châu bốn biển đạo, đời
Tình không vướng bận ân thời vẫn sâu
Mai này huynh đệ nhớ nhau
Nhặt vài chiếc lá đẹp màu thu tươi
Ép trong trang vở bồi hồi
Nhớ nhau ngắm lá mỉm cười an nhiên
Vì ta chung lối bước thiền
Trước sau thu vẫn bình yên tươi màu.
Tự do
Cuộc hành trình muôn dặm
Chỉ mình ta đến, đi
Thế nhân nào biết được
Đâu là chốn ta về
Đừng buộc lòng với ai
Tình đời cơn mộng dài
Trần gian vốn quán trọ
Ngủ tạm rồi đi ngay
Phủi tay muôn chuyện cũ
Đi đến áng mây bay.
